Bài văn Tả cô giáo cũ của học sinh Lớp 5 xứng đáng điểm 10

Đây là bài văn tả cô giáo cũ dạy em hồi lớp Một với những kỉ niệm thân thương đáng được điểm 10. Bài viết chắc bố cục, câu văn rõ ý, thể hiện được tình cảm kính trọng của học sinh với cô giáo đã dạy em hồi lớp Một với sự trân trọng và biết ơn. Câu văn có hình ảnh. Nắm chắc cách tả người ở Tập làm văn 5. văn viết rất tiểu học, không sáo mòn khuôn mẫu. Đây là bài văn của bạn Vũ Quỳnh Chi, học sinh lớp 5A1  Trường Tiểu học Kiền Bái, Thủy  Nguyên, Hải Phòng.  Mời các bạn học sinh tham khảo.

Đề bài: Hãy tả thầy giáo hay cô giáo cũ của em với những kỉ niệm đẹp.
Bài làm

Trong năm năm học dưới mái trường tiểu học mến yêu này, em đã học biết bao nhiêu là thầy cô, mỗi thầy cô lại cho em một ấn tượng riêng, nhưng hình ảnh in đậm trong lòng em vẫn là cô Vi - cô giáo dạy em năm đầu của bậc tiểu học.

Cô Vi đã ngoài năm mươi rồi nhưng trông cô vẫn còn rất trẻ. Dáng người cao cao, bước đi nhẹ nhàng , chậm rãi. Giọng nói ấm áp, truyền cảm khi cô nói với chúng em em thấy miệng cô như đang cười. Nước da trắng hồng nên cô mặc bộ nào cũng đẹp. Nhưng em vẫn thích cô đến lớp mặc áo dài màu mỡ gà có thêu hoa trông cô xinh đẹp như cô Tấm . Mái tóc xoăn, bồng bềnh, dài đến ngang vai. Đôi mắt đen láy, luôn nhìn chúng em trìu mến. Đôi môi cô không đánh son đâu mà vẫn cứ luôn đỏ, lúc nào cũng tươi cười với chúng em. Khuôn mặt trái xoan, rạng ngời, hiền hòa, phúc hậu. Sợi dây chuyền vàng nhỏ lấp lánh trên chiếc cổ cao cao. Cô bảo với em đây là sợi dây chuyền mà mẹ cô đã tặng cô. Hôm nào tới trường, cô cũng mặc những bộ quần áo đơn giản mà vẫn rất lịch sự.

Những hôm em đến sớm, em đều thấy cô đang ngồi đó chấm bài cho chúng em rồi. Cô rất quan tâm đến chúng em. Lúc nào cô cũng dạy cho chúng em điều hay lẽ phải. Qua những lời giảng của cô, em thấy cảnh đẹp quê hương mình như hiện ra. Những lần em chưa hiểu bài, cô đều ân cần giảng lại cho em hiểu . Trong lớp có bạn Việt Hà học yếu môn Toán, cô luôn có cách giải hay phù hợp với bạn. Cô giảng bài rất dễ nghe. Nghe cô giảng bài, em thấy thêm yêu cuộc sống và yêu đất nước mình hơn. Cô chịu khó đi sớm về muộn vì chúng em. Có hôm em đi thăm cô, lúc ấy cô vừa thu dọn xong. Em trông cô cũng như bao người khác, cũng là một người vợ đảm đang biết lo cho gia đình.
Một hôm, cô có cốc nước ở trên bàn, không để ý nên em lỡ làm đổ cốc nước ra quyển giáo án của cô. Em sợ quá! Chực khóc. Cô không trách mắng mà còn nhắc nhở em lần sau phải cẩn thận hơn. Lúc ra về, em rất áy náy nên vội chạy đến chỗ cô để xin lỗi cô. Cô ôm em vào lòng, thủ thỉ khen em ngoan.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh thật ! Giờ đây em đã lên lớp Năm rồi . Dù sau này không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa, nụ cười hiền hậu của cô đâu quên sao được. Và cô ơi, em muốn nói rằng : "Cảm ơn cô!, Cô là người đã không quản khó khăn dìu dắt em vào đời. Cô là những tia nắng ấm đầu tiên của soi bước em đến bến bờ tương lai. Cô ơi, công ơn cô em mãi khắc ghi . "

Bài làm của: Vũ Thị Quỳnh Chi - Học sinh Lớp 5A1 - Trường Tiểu học Kiền Bái, Thủy Nguyên, Hải Phòng

_____________________________Source:vantieuhoc.com___________________

Top