Hương vị quê em

Hương vị quê em


Quê hương - hai tiếng thân thương, diệu kì luôn vang lên trong lòng em. Mỗi khi em được cùng bố về thăm nội, em lại càng thấy yêu thương và xúc động hơn.
Con đường nhựa tăm tắp như một vạch chì khổng lồ chạy dài, xuyên thẳng qua cánh đồng lúa trước khi vào làng. Màn sương mai bàng bạc như một tấm chăn làm bằng mây xốp phủ dày trên thảm lúa xanh. Bác mặt trời uể oải vén màn nhung nhô lên. Mặt bác đỏ như trái chín, bác bay lơ lửng hằng đông... Nắng sớm nhè nhẹ đùa trên áo, trên tóc bố. Màn sương mai cuốn nhanh, ẩn mình trong những viên ngọc long lanh trên dải cỏ ven đường rồi rủ nhau trốn mất.
Cánh đồng bát ngát một màu xanh. Cô Gió dìu dịu lướt dạo trên đồng. Những cụm lá quẫy quẫy, rung rung. Sóng lúa đuổi nhau ra xa, xa mãi...
Trên đồng, các cô các bác nông dân đang miệt mài chăm sóc cho lúa. Nón trắng nhấp nhô trên biển lúa xanh rờn. Dọc bờ mương, mấy bạn nhỏ trạc tuổi em ngồi trên lưng trâu, bạn thì đọc sách, bạn thì thổi sáo, có bạn lại hát ngêu ngao. Em hỏi bố:
- Bố ơi, bao giờ thì lúa ra hoa bố nhỉ?
-Bây giờ, lúa đang "thì con gái" con ạ. - Giọng bố âm áp - Độ một tháng nữa lúa sẽ trổ bông.
"Lúa trổ bông"...Nghe bố nói e, như đang được đứng trước cánh đồng lúa uốn câu căng sữa, như ngửi thấy mùi hương của lúa - hương vị của đồng quê, thứ hương vị ngọt ngào da diết đến mê lòng

Top