Lũy tre làng tôi

Lũy tre làng tôi


Làng tôi có những lũy tre xanh mát. Tôi không biết những lũy tre ấy có từ lúc nào, chỉ biết rằng chúng rất quen thuộc với người dân làng tôi. Nhìn từ xa, lũy tre như một bức tường khổng lồ, chắc chắn bao bọc quanh làng. Ôi sao lũy tre đẹp và thân thương đến vậy! Lại gần mới thấy thật bất ngờ, bức tường chắc chắn ấy được tạo thành bằng những cây tre gầy guộc, khẳng khiu. Cây nọ nương tựa cây kia, bất chấp mọi khó khăn đã cùng nhau tạo nên một sức sống mãnh liệt. Nhà thơ Nguyễn Duy đã viết trong bài thơ Tre Việt Nam: " Nòi tre đâu chịu mọc cong/ Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường. " Cây tre cũng giống như con người Việt Nam, một nắng hai sương, chịu thương, chịu khó, bất khuất kiên cường.
Thân tre tròn, thẳng, cao vút lên trời. Trên những thân cây tủa tủa những chỗi xanh. Dưới gốc đầy những búp măng non. Cái thì nhỏ bé vừa nhô lên mặt đất, cái thì cao hơn đầu một chút.
Thời gian thấm thoát trôi qua, được sự chăm chút, nâng niu của tre mẹ, những búp măng non đã khôn lớn, trưởng thành trong bóng mát yêu thương. Lá tre màu xanh thẫm, mọc sát nhau. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, lá tre xào xạc phát ra một bản nhạc thật vui tươi. Vào mùa hè oi bức, bóng tre còn là chỗ nghỉ chân lí tưởng cho người dân làng tôi.  Đó cũng là nơi các chú trâu nằm nghỉ trưa thong dong gặm cỏ.
Vào đêm tết Trung thu, trên con đường, dưới lũy tre xanh, chúng tôi rước đèn, nhảy múa, phá cỗ. Lá tre xanh rì rào cất tiếng hát. Tre cùng vui Tết Trung thu với chúng tôi.
Tre gắn bó với người dân quê tôi trong mọi hoạt động. Thân tre được dùng để làm ra các sản phẩm khác nhau như đan rổ, rá, đồ dùng gia đình, làm nón, kể cả những ngôi nhà tre vững chắc.
Lũy tre làng là hình ảnh hết sức thân thuộc đối với mỗi người dân quê tôi. Đây cũng là nơi ghi lại những kỉ niệm thơ ấu  của tôi.

Top