5 bài văn Tả em bé đang tuổi tập nói tập đi

Tập làm văn 5 - Tả người - Tả em bé đang tuổi tập  nói tập đi

Đề bài: Ở gia đình em (hoặc gia đình mà em quen biết)có một em bé đang tuổi tập nói, tập đi. Em hãy tả hình dáng và tính nết thơ ngây của em bé ấy.

 


Bài làm  1:


     "Con cò bé bé, nó đậu cành tre…". Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Bông - em gái em. Năm nay bé vừa tròn hai tuổi, cái tuổi mà người ta thường gọi là "tuổi tập đi, tập nói".


     Bé Bông có dáng người tròn tròn, bụ bẫm như con lật đật, trông rất dễ thương. Mái tóc bé xoăn xoăn như một cô búp bê, dài đến ngang vai được tết thành hai bím nhỏ rất đáng yêu. Bé có gương mặt bầu bĩnh với làn da trắng hồng, mịn màng như lúc nào cũng được thoa một lớp phấn mỏng. Nhìn bé, ai cũng muốn cắn, véo cái đôi má phúng pha phúng phính ấy của bé cho 'bõ ghét'mới thôi. Cái mũi bé cao cao, hơi hênh hếch một chút trông thật là hóm hỉnh, ngộ nghĩnh. Đôi môi chúm chím, đỏ hồng như được thoa son. Đặc biệt, bé có đôi mắt trong veo, to tròn và đen láy như hai hột nhãn, lại long lanh và sáng như hai viên ngọc nước, lộ rõ vẻ thông minh hiếm có. Hai hàng lông mi dài uốn cong một cách tự nhiên làm cho đôi mắt vốn đã đẹp ấy lại càng thêm phần thướt tha, duyên dáng hơn. Mỗi khi bé cười, để lộ hai hàm răng sữa trắng muốt như tuyết và đều tăm tắp như những hạt ngô vì ngay từ nhỏ, bé đã có thói quen vệ sinh răng miệng sạch sẽ mà !


     Nhưng nhìn bé tập đi mới thật là thích. Bàn tay bé nhỏ xíu với các ngón tay búp nụ nắm chặt lấy tay em, bước chập  chững vài bước đã vội buông ra khiến bé chập choạng, lảo đảo như người say rượu rồi té phịch xuống đất. Thấy thế, mọi người bật cười. Bé cũng như biết ngượng chợt cúi mặt xuống rồi tiếp tục đứng lên và đi tueeps như chưa có chuyện gì xảy ra.


     Bé Bông rất hay hát và cũng rất thích hát, nên em thường dạy bé hát hoặc bật băng đĩa nhạc lên để bé tập hát. Bé chỉ cần nghe hát ba, bốn lần là nhớ được ngay. Ngoài hát ra, bé còn rất thích chơi các loại đồ chơi xếp hình. Lúc chơi, bé rất chăm chú, say sưa. Loáng một cái, bé đã xếp được rất nhiều hình thù lạ và độc đáo như : ngôi nhà, ô tô bay, cối xay gió,… khiến cả nhà ai cũng phải ngạc nhiên. Nhìn cái miệng duyên dáng hát ca, đôi tay sáng tạo khéo léo "làm việc không ngừng nghỉ", em thấy yêu bé vô cùng.


     Gia đình nào có trẻ em là gia đình đó có niềm vui, có hạnh phúc. Gia đình em cũng vậy. Vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hản đi, không còn những tiếng cười thoải mái nữa. Sau này, em sẽ dạy bé học và chỉ bảo cho bé những điều hay lẽ phải em được học ở trường.



Bài làm 2


          Mẹ em bảo: “Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bé Lương nhà bác em bây giờ đã mười tháng tuổi. Ai cũng quí bé vì trông bé rất bụ bẫm.


    Bé Lương đang tập nói, tập đi. Trông Lương thật đáng yêu. Lương có thân hình béo tròn mũm mĩm. Nhìn từ xa, trông bé như một chú gấu con mới sinh. Em chỉ muốn ôm chặt bé vào lòng. Lương có nước da mịn màng, trắng trẻo. Nếu không kỹ, rất có thể bạn có thể nhầm đôi má của Lương với hai trái mận chín đỏ. Em vuốt má bé thì má cứ phúng phính, trông thật là thích! Cặp mắt bé Lương rất đặc biệt. Mắt bé vừa to vừa tròn trông đáng yêu, dễ thương. Nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, long lanh khó tả, bạn thấy ngay một điều rằng: đôi mắt thật hồn nhiên và còn tiềm ẩn tư chất thông minh. Tóc của bé đen nhánh, mềm mại như tơ. Đôi môi chúm chím đỏ chót mỗi lần cười lại để lộ ra sáu cái răng sữa mới nhú, trắng, nhỏ như hạt ngô non. Mỗi lần mọc thêm răng cu cậu lại thấy khó chịu. Chân tay cu Lương tròn lẳn, nần nẫn thịt, mũm mĩm trông thật thích. Mười ngón tay ngón chân xoè ra thật xinh. Mỗi lần đèo đi mua quần áo, Lương toàn chỉ tay vào bộ quần áo có hình chú chuột Mickey. Thấy thế, mẹ Lương mua ngay. Thích quá, bé cứ vỗ tay bôm bốp, cười tít mắt.
Cu Lương vừa hiền lại vừa hiếu thảo với bố mẹ, hào phóng với anh chị em, ông bà trong nhà. Có lần em cho bé một gói kẹo. Bé đưa mẹ bóc rồi đưa vào tay mỗi người trong nhà một cái kẹo. Bé thảo lắm nhưng khi bé tập nói thì ai cũng phải cười. Bé Lương mới bập bẹ được vài từ như bố, bà, chị, Chi. Bây giờ cu mới ngọng nghịu tập nói từ mẹ. Lương mới đi được chập chững vài bước. Lúc đứng yên bé lắc lư người. Có lần chị của cu Lương bảo:
          - Cu đi khoanh tay đằng sau, đi giống ông nội nào!
    Bé lững chững bước nhưng rồi lại ngã , bé mếu máo khóc làm cả nhà cười đau cả bụng. Lúc chơi đùa cu cậu nói cười ríu rít. Thấy ai làm gì là cu cậu lại bắt chước làm theo. Cu cậu hay vòi mẹ mua ô tô. Nếu không mua bé lại làm nũng nên nhà Lương đầy ô tô. Lương ăn là lại vương vãi cơm khắp nhà. Cu cậu phải vừa ăn vừa xem quảng cáo thì mới ngồi yên được. Lúc ngủ cu cậu dang rộng chân tay một cách thoải mái. Có lần bé còn mỉm cười trong lúc ngủ.


    Tuy không phải là em ruột của em nhưng rất yêu quí Lương. Em mong Lương sẽ là một người có ích cho xã hội.


Bài làm 3


          Nhà tôi có bé Kiên, em đang tuổi tập nói, tập đi. Nên em rất hay nói ngọng và còn hay bị ngã. Ở nhà bé thường được mọi người gọi bằng cái tên rất ngộ “bé Tí”.
    Bé Kiên năm nay được một tuổi rồi, bé có đôi mắt đen nhánh và long lanh như hai hạt nhãn. Mỗi  khi được đi chơi bé thường mặc những bộ quần áo đẹp để khoe mọi người, những lần như thế trông bé như chú gấu con xinh xắn. Chiếc miệng xinh xinh lúc nào cũng cười tươi vui vẻ để lộ mấy cái răng sữa mới nhú. Khuôn mặt bé tròn xoe như cái bánh đúc, với những sợi tóc đen lưa thưa trên cái đầu tròn tròn. Hai cánh tay bé mũm mĩm, những bước đi lũn cha lũn chũn trông rất đáng yêu. Bé có một làn da khỏe mạnh và trắng hồng mịn màng, chiếc mũi tí hon rất ngộ nghĩnh. Bé đang tuổi tập nói nên mỗi khi ai nói gì là bé lại bắt chước y hệt như thế. Mỗi khi tập đi bé lại dang hai tay sang ngang để giữ thăng bằng, hai chân choãi ra và bưỡc từng bước nhẹ nhàng cẩn thận. Mỗi lần bị ngã bé lại chống tay xuống đất để đứng dậy, rồi lẫm chẫm bước tiếp. Đôi giày của bé phát ra những tiếng “chít, chít”nghe rất vui tai. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bê bát cháo ra, mắt bé lại sáng lên và luôn miệng nói “Măm! Măm...”. Bé ăn rất ngoan chỉ mười lăm phút là hết bát cháo. Vừa ăn bé vừa xem ca nhạc, bé vỗ tay theo từng nhịp của bài hát, trông bé lúc đó rất dễ thương.
    Từ ngày có bé Kiên, gia đình tôi vui hẳn lên. Cả nhà ai cũng yêu quý bé và mong rằng bé sẽ ăn nhanh chóng lớn, ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ.


Bài làm 4


          Ông bà ta thường có câu: “Ba tháng biết nẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Em Vi củe em cũng đang chập chững tập đi. Ai cũng rất bé vì em bé nhất nhà.
    Vi được chín tháng nhưng trông dáng người bụ bẫm, khoẻ mạnh của bé thì ai cũng lầm là bé lên hai, lên ba. Thường ngày, bé mặc chiếc áo cộc tay và cái váy hoa sặc sỡ. Khi đi chơi, bé mặc cái váy di lê và đôi giày búp bê xinh xắn. Mái tóc bé còn thưa thớt được túm gọn ở phía trên làm tăng thêm vẻ đáng yêu. Khuôn mặt bé bầu bĩnh, đôi mắt long lanh như hai hạt nhãn, chiếc mũi nhỏ thanh cộng thêm nụ cười chỉ có vài chiếc răng sữa làm cho ai gặp bé cũng phải thốt lên rằng: “Con cháu nhà ai mà xinh thế!”. Lạ thật, cả nhà em da ai cũng ngưm ngăm, thế mà bé lại có làn da trắng và mịn màng như trứng gà bóc, riêng đôi má thì ửng hồng như quả táo. Kể từ ngày bé tập đi, tập nói, cả nhà vui hơn bởi tiếng ngọng nghịu của bé. Có lần bé muốn ăn kẹo nhưng lại nói thành “Chẹo! Chẹo!” làm cả nhà cứ tưởng bé bị chẹo chân. Đến khi hiểu ra vấn đề thì mọi người phá lên cười. Mẹ em nói “Cha bố chị!”. Thấy mọi người cười, bé cũng bắt chước cười theo nhưng chẳng hiểu gì cả. Lúc mới tập đi, bé phải có  người giữ. khi đã tạm vững, bé rất thích đi, lâu lâu lại nghiêng qua nghiêng lại như người say rượu. Món đồ chơi bé rất thích là con búo bê có mái tóc vàng óng. Trông con búp bê đáng yêu giống y hệt bé.
    Từ khi có em Vi, cả gia đình em vui hẳn lên. Ai cũng cưng bé, mong bé hay ăn chóng lớn. Vi là niềm hạnh phúc của cả gia đình em.

Bài làm
          Ở quê, em có rất nhiều em họ va cháu, có đứa đã đi học rồi, có đứa vẫn đang tuổi tập nói, tập đi. Ai em cũng quý nhưng em vẫn quý nhất là con của chị Hường là thằng cu Hiệp.
    Năm nay, Hiệp mới tập đi, tập nói. Da dẻ hồng hào, mỏng manh và mịn sờ mát lạnh rất thích. Khuôn mặt sáng sủa, chan tay mũm mĩm. Đôi mắt đen láy, tròn xoe như hai hòn bi ve. Chiếc mũi cao cao và cái miệng nhỏ nhắn trông mới đáng yêu làm sao. Khi cười, để lộ mấy cái răng sữa mới mọc trông rất ngộ nghĩnh. Vầng trán cao và đôi tai to thể hiện một tường lai tươi đẹp, sáng ngời. Hiệp rất hăng hái tập đi, cứ thấy cái gì bên cạnh là Hiệp lại vịn vào để đứng dậy, biết thế nên chị Hường cất các thứ dễ đổ vỡ nguy hiểm lên trên cao. Lúc tập đi, Hiệp dang hai tay ra để lấy thăng bằng, hai chân dạng ra và kiễng lên bước từng bước một nhưng mới đi được vài bước Hiệp đã ngồi xệt xuống rồi. khi nào có dịp về quê chơi em lại chạy sang nhà HIệp, khi nào về em cũng mang quà cho Hiệp. Thấy em có cái gì mới mới là Hiệp bò tới ngay để lấy. Bố mẹ mua cho Hiệp đồ chơi, Hiệp thích lắm nhưng chơi được một lúc Hiệp đòi vứt đi ngay, mẹ Hiệp thấy thế liền rửa sạch đò chơi rồi cất vào một góc, vài ngày sau lại lấy ra cho Hiệp chơi, Hiệp tưởng là đồ chơi mới lại thích thú chơi. Thấy ai nói gì, Hiệp cũng nhại lại nhưng vẫn rất ngọng nghịu, chưa được rõ ràng cho lắm. Mẹ Hiệp bê bát bột ra, Hiệp thấy thế liền bò tới ngay và nói “măm măm...”. Cu Hiệp tinh nghịch lắm, nhất là nghịch nước. Khi tắm, Hiệp vùng vẫy làm nước bắn tung toé ra, cu cậu thích chí cười khanh khách.
    Em mong cu Hiệp sẽ hay ăn chóng lớn để mỗi lần về quê em lại được dăt Hiệp đi chơi. Kì nghỉ hè này em sẽ được về quê và sẽ lại sang nhà Hiệp chơi.

Bài làm
         
          Cún ơi! Cố lên, tiếp tục đi! Cún giỏi quá!...
    Mọi người đang cổ vũ cho Cún, em họ em đấy.Cún giơ hai tay trước và ngã nhào vào lòng mẹ rồi quay ra cười toe toét.
    Cún là con thứ hai của chú em, đã được mười ba tháng tuổi, mặc dù không lớn bắng các bạn cùng lứa nhưng trông Cún rất thông minh, lanh lẹ. Gương mặt Cún trắng trẻo, bầu bĩnh đôi má lúm tiền đỏ như quả táo chín. Da Cún mịn màng, có những cái lông tơ nên khi đứng dưới nắng mặt  Cún trông như trái đào có mắt mũi trông ngồ ngộ. Cặp mắt Cún đen láy, lúc nào cũng mở to dưới hàng mi dài, cong vút. Ánh mắt trong trẻo, ngây thơ như thỏ non. Đôi môi đỏ chót như hai cánh hồng lúc nào cũng dẩu ra trông thật đáng yêu. Mỗi khi bé cười, mắt híp tịt lại, mồm thì toe toét làm lộ ra mấy cái răng sữa mới nhú. Nụ cười hồn nhiên, vô tư càng làm cho Cún đáng yêu hơn. Từ lúc chập chững biết đi, ngày nào Cún cũng bám vào thành giường, bước từng bước nhỏ, mỗi khi ngã bé đều tự đứng lên bám vào thành giường kiên trì tập tiếp... bây giờ có thể đi vài bước không cần bám, Cún rất thích biểu diễn cho mọi người xem, trông Cún lúc đó cứ như người nghệ sĩ đi trên dây, dang rộng hai tay trông y xì. Cũng từ lúc biết nói vài từ, Cún lại sinh ra cái tật bắt trước người khác, cứ ai nói gì Cún đều bắt chước theo, có lúc nói sai làm cả nhà ôm bụng mà cười. Cún còn rất thích hóng chuyện cứ ai đang nói chuyện là Cún lại bò ra kêu: “pà, pà!...”làm người đang nói chuyện phải phì cười, Cún chẳng biết gì cũng cười theo. Cún còn biết biểu lộ cảm xúc cơ! Hồi đi cắt tóc Cún nhất quyết không chịu để kéo vào gần mình nhưng khi mẹ khen: “ôi Cún đẹp trai quá” Cún đứng lên ghế và cười rồi để yên cho người ta cắt tóc, ngược lại nếu có ai chê Cún, Cún đều cúi mặt xuống rồi che mặt đi trông rất tội nghiệp.
    Em rất yêu Cún, mỗi lần có quà ngon em đều mang lên cho Cún, mỗi lần được quà Cún đều cảm ơn bằng cách thơm vào má em, lúc đó tình cảm em dành cho Cún càng tăng lên gấp bội.

Bài làm 5
               

Em vẫn nhớ cái ngày cu Trọng, con anh họ tôi chào đời, ai cũng vui mừng khôn xiết vì cu Trọng ra đời vẫn an toàn.


    Bé Trọng đã được 14 tháng tuổi rồi. Người bé nhỏ nhưng trộm vía mới 14 tháng thôi mà đã 15 kg rồi cơ đấy. Trọng là con trai nên rất thích áo có hình siêu nhân. Bé có bộ tóc hoe hoe vàng, ai nhìn vào cũng bảo là giống tây. Còn đôi mắt thì long lanh và dễ thương. Hai bên má của bé cứ như là hai cái bánh đúc vậy. Dưới chiếc mũi nhỏ là đôi môi dễ thương luôn nở những nụ cười hồn nhiên và trong sáng, để lộ những chiếc răng thật là ngộ nghĩnh. Hai bàn tay của bé trắng, mềm mại, rất mũm mĩm. Đôi chân của bé cũng xinh xinh y như đôi tay vậy. Mới bé thế thôi nhưng nghịch lắm, bé nghịch đến nỗi ai cũng phải sợ. Cứ bế là bé lại trườn ra nhanh thoăn thoắt ý. bây giờ Trọng đang tập đi, cứ bước được vài bước là bé lại ngã uỵch xuống luôn vì đang đi thì bé cứ quay ngang quay dọc. Bé cũng đang tập nói nên nói đang còn ngọng lắm, chưa được chuẩn vì Trọng lười nói lắm. Trọng hay bò luôn nên cái gì có dây điện là mọi người để hết lên cao, hồi trước mọi người chưa để phích nước lên cao Trọng cứ bò ra đấy nên mẹ phải bế lên ngồi với ông nội. Có khi ông nội mắng, bé lại nũng nịu, xà vào lòng ông, để ông không mắng. Bé có tật là mọi người làm gì cũng giả vờ làm theo. Một lần em tặc lưỡi, bé cũng tặc theo, về sau thành ra quen. Cũng có lần em ngửa cổ lên, bé ngửa theo, lắc đầu bé cũng lắc theo nên khi người khác bắt ăn bé cứ lắc đầu lia lịa. Trọng còn có một cái tính là ai bé cũng theo, có lần cô Hắng hàng xóm nhà bà em sang chơi với bé và hỏi có đi chơi với bà không, bé theo luôn. Mọi người thường doạ: Cứ theo như thế là mẹ mìn bắt đi đấy, tuy không hiểu nhưng nghe thấy ai nói câu ấy là bé lại sà vào lòng mẹ, vì bé sợ đấy mà.


    Từ khi Trọng chào đời là cả gia đình em và gia đình bà em vui hẳn lên. Em nghĩ cái điều mà mọi người trong gia đình đều mong muốn đó là bé Trọng luôn luôn mạnh khoẻ, hay ăn chóng lớn.

_____________________________Source:vantieuhoc.com___________________

Top