Tưởng tượng em là Túi ni - lông kể chuyện đau lòng của mình

Hãy đóng vai là túi ni  - lông .  Hãy kể câu chuyện đau lòng của mình.Tưởng tượng em là  Túi ni - lông kể chuyện đau lòng của mình - Tập làm văn 5 . Chào các bạn. Đề kiểm tra cuối năm Môn Tiếng Việt 5 , năm nay theo thông tư 22 đang có xu hướng nghiêng nhiều về văn kể chuyện. Không phải kể đơn thuần một câu chuyện cho sẵn mà kể chuyện sáng  tạo, nói được những chính kiến của học sinh lớp 5, huy động được vốn sống vốn từ của trẻ, tránh kiểu học thuộc. Cách ra đề như em hãy đóng vai là... thường có nhiều trong năm học này . Bài tập làm văn sau minh họa cho điều này có trong đề Kiểm tra Học kì II ( cuối năm) Lớp 5 môn Tiếng Việt.


Đề bài : Hãy đóng vai là túi ni  - lông .  Hãy kể câu chuyện đau lòng của mình.
Lập dàn bài
1. Mở bài: -  Giới thiệu câu chuyện sẽ kể:  tự xưng tôi là túi ni lông. Kể câu chuyện buồn về  cuộc đời của mình: một câu chuyện riếng của mình. Cái nhìn không thiện cảm của xã hội với túi ni lông.


2. Thân bài:
- Nêu được vẻ đẹp của túi ni lông: Nhiều màu, có tai, mỏng, ...
- Nêu được vai trò của túi ni lông trong đời sống: đựng hàng, đội đầu, che đậy mạ lúa, ...
- Bày tỏ tâm sự của túi ni  - lông phục vụ và giúp ích cho con người
- Mong ước túi ni  - lông được tái sử dụng .
- Nhưng tôi buồn vì: con người dùng xong ném tôi, vứt tôi... mọi nơi mọi chỗ.
- Tôi bị gió cuốn đi, bị  nước cuốn phăng, bị chuột kéo.
- Tôi hận con người nên chúng tôi: lấp lỗ cống làm tắc cống, nắm lại trong đất, treo trên cành cây, trôi ra sông, trôi ra biển, có trong bãi cát tắm của con người.
- Nói thật ra chúng tôi đang làm xấu môi trường. Vì sao ư? Các người tự biết
- Tôi vẫn mong các bạn hãy..? Tôi muốn về nơi ban đầu ...? Tôi ước các bạn  có cái nhìn thiện cảm về tôi???

3. Kết bài: -  Câu chuyện đau lòng của tôi.
- Lòng thù hận về sự vô tâm của các bạn.
- Tôi mong các bạn hiểu tôi hơn. Chung tay bảo vệ môi trường

Bài làm minh họa

        Chào các bạn. Tôi là túi  ni - lông . Tên tôi chắc bạn nào chả biết. Tôi vẫn có trên tay các bạn trong những buổi sáng đến trường: Này là túi xôi sáng, túi bỏng rang hay túi gì khác nữa .  Tôi đấy. Túi ni - lông đấy ! Nhưng tôi hận các bạn! Tôi Xin kể câu chuyện buồn của  tôi!

Tôi được sinh ra từ các lò nhựa thủ công hay  từ một công ty lớn nào  cũng chẳng biết. Tôi chỉ biết rằng từ lúc sinh ra , tôi được vận chuyển tới mọi nơi trên khắp chợ quê hay siêu thị. Mới ra lò, tôi xinh đẹp lắm, đủ màu sắc. Anh em chúng tôi đủ kích cỡ  to nhỏ, hình thù khác nhau . Xinh ơi là xinh! Chúng tôi còn được in hoa văn trên áo.  Chúng tôi mặc đủ lọa áo màu xanh đỏ tím vàng. Chúng tôi dịu dàng mỏng tang. Nên các bạn cứ gọi ví tôi : mỏng tang như tờ giấy bóng. Tôi mềm mại dịu dàng trong tay nhưng bà nội trợ những cô bán hàng. Tôi hãnh diện lắm! Vì  tôi đã giúp ích cho đời nhiều vô cùng. Này nhé. Xôi các bạn ăn sáng , để cho xôi mềm và sạch có tôi bao bọc.  Quyển vở  bạn học để cho sạch có tôi bọc cho đỡ mực dây. Tay mẹ bạn đỡ dơ và tanh khi nhặt tôm  có tôi bao quanh. Chả sợ tanh gì cả. Mẹ bạn đi chợ chẳng phải cầm làn, cầm túi, mua bất kì cái gì là  người bán hàng lại lấy tôi ra  để tôi bao bọc cho thứ đó. Về đến nhà: mẹ mua bao nhiêu hàng thì có bấy nhiêu túi. Thích không. Chẳng bù cho ngày xưa các cụ ta: Mua tí cá phải chằm trong mo cau. Mua tí mắm tôm thì gói vào lá chuối khô. Mua tí thịt phải gói trong giấy báo. Đấy bạn ngồi sau xe mẹ sau những buổi tan trường:  Hãy nhìn quanh. Bạn có thấy tôi có mặt mọi nơi không? Tôi treo lủng lẳng những gói hàng trong tay cô gái trẻ. Tôi treo bên hông xe máy , trên móc treo của xe đạp. Ngẩng mặt lên cao, bạn còn thấy tôi bị xé  ra từng mảnh để khâu thành cánh diều bay lơ lửng trên bầu trời. Qua cánh đồng rộng, cứ trắng đồng nhờ có tôi vì bà con nông dân dùng tôi che rét cho mạ. Qua vườn ổi. Tôi treo lủng lẳng trên cành để bọc những quả ổi non cho đỡ ruồi châm. Vậy tôi có ích lắm chứ!

      Nhưng tôi hận các bạn lắm! Các bạn vô tâm lắm. Dùng tôi xong các bạn xé tôi, cắt tôi, ném tôi  khắp nơi. Tôi bị bẹp nhép dưới chân các bạn. Tôi vứt vô tội vạ ngay ở cả trong chùa, trong đền, trong nhà văn hóa. Tôi bị ném tứ tung khắp chợ quê. Tôi trắng xóa trên những bãi cỏ xanh trong sân vận động sau một trận đấu bóng đá giao hữu. Mưa xuống. Tôi trôi lềnh bềnh khắp nơi. Gió nổi. Tôi bị gió cuốn đi tứ tung. Mắc cả vào dây điện cao thế, treo trên nóc nhà cao tầng nguy nga. Tôi  bị đày trong nắng. Tất cả những vật gì các bạn không dùng nữa , các bạn cũng lấy tôi bao bọc, rồi ném tôi  ra đường mọt cách hồn nhiên. Dưới nắng hè, thứ kia bốc hơi  ôi thiu nồng nặc. Lúc đó, tôi chỉ muốn ói mửa. Và tôi tự hỏi : "  Tại sao các bạn đối xử với tôi như vậy?"

      Tôi buồn lắm! Tôi hận các bạn! Vì thế tôi nằm lì trong đất để làm cho đất bạn cằn cỗi, cây trồng không tốt tươi. Tôi nằm lì trong cống để cống tắc . Cống tắc, nước bẩn dâng lênh láng . Cho các người tha hồ mà chọc, mà đào đường , mà bới móc cống. Đừng hòng tôi ra nhé. Tôi  nổi lềnh bềnh trên sông biển, Tôi mắc vào  lưới các bác thuyền chài. Cá đâu chẳng thấy chỉ thấy túi ni - lông. Bãi biển của bạn xưa kia đẹp thế nay  đầy bóng dáng tôi lẫn trong cát. Ấy đến lúc đâu còn  vẻ đẹp bãi tắm nữa. Ấy chưa kể khi gặp Bà Hỏa  tôi bốc cháy tỏa  mùi, nhả khí độc đến các bạn đấy. Tôi hận vì các bạn đã vứt tôi không đúng chỗ.

       Tôi ước  gì tô được quay lại lò nhựa nơi trước kia tôi sinh ra. Tôi lại được khoác bộ áo mới khác. Ước gì ai dùng tôi xong, thu lại một chỗ để tái sử dụng cho việc khác. Tôi mong các bạn đừng ném tôi khắp mọi nơi. Đừng chôn tôi trong đất. Đừng ném tôi xuống ao hồ, sông suối. Hãy bỏ tôi vào  thùng rác  thì tôi đâu hận các bạn.

       Thôi. Chuyện tôi là vậy. Đó là chuyện buồn của tôi. Tôi mong các bạn hãy biết yêu thương và trân trọng, biết lắng nghe và thấu hiểu cuộc sống mỗi người. Dù là cuộc đời giản dị như tôi thì bạn cũng phải biết và trân trọng tôi . Bạn hãy lắng nghe tôi nói, biết được vai trò của tôi . Bạn đừng vứt bỏ  tôi lung tung, chung tay giữ sạch môi trường thì cuộc sống này tốt đẹp hơn nhiều. Chào bạn

_____________________________Source:vantieuhoc.com___________________

Top