Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood

Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood

Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood

Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood

Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood

 Đề số 4: Kể về một kỷ niệm hồi ấu thơ làm em nhớ mãi.

Lập dàn bài chi tiết :

  1. Mở bài.

- Kỉ niệm tuổi thơ đó xảy ra khi nào? Với ai? (hoặc với vùng quê nào, con vật nào,…).

  1. Thân bài.

- Kể lại diến biến chi tiết về kỉ nệm tuổi thơ đó.

+ Kỉ niệm bắt đầu trong hoàn cảnh nào? Đó là một kỉ niệm buồn hay vui?

+ Sự việc (câu chuyện) xảy ra và diễn biến ra sao?

- Kỉ niệm đó để lại trong lòng mình một ấn tượng sâu sắc ra sao?

  1. Kết bài.

- Trong kí ức của bản thân, kỉ niệm vừa nêu có vị trí như thế nào? Nó có là một động lực giúp cho việc học hành hay giúp cho cuộc sống của bản thân trở nên tốt đẹp hơn không?

Bài làm minh họa

Mỗi chúng ta khi lớn lên, đều bỏ lại đằng sau mình một thời thơ ấu biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Tôi vẫn nhớ những lần ham chơi quên cả giờ về, hãy những lần mải đi chơi làm mất cả chìa khóa nhà. Nhưng kỉ niệm về người anh họ của em khiến em nhớ mãi không thể nào quên.

Trong những dịp nghỉ hè, tôi thường được bố mẹ cho về quê. Tôi rất thích về quê bởi ở đó tôi có một người anh họ. Anh hơn tôi một tuổi và rất quý tôi. Mỗi lần về quê, anh thường dắt tôi đi chơi khắp nơi. Anh đi đằng trước, tôi lũn cũn chạy theo sau. Nhưng khi tôi mỏi chân, anh thường cõng tôi trên lưng. chạy nhong nhong. Ngồi trên lưng anh tôi thích chí cười khanh khách. Quê tôi có bờ lau trắng xóa. Nhưng lúc đang chơi đuổi bắt, không thấy anh đâu, tôi khóc thét lên, anh từ đâu chạy đến, rắc lên đầu tôi những cánh hoa khiến tôi tròn mắt ngạc nhiên. Đặc biệt, tôi rất thích mỗi khi anh và bạn anh thi thả diều, nhìn cánh diều bay lên bầu trời cao lồng lộng, tôi không bao giờ chán. Anh chiều tôi là thế nhưng tính nhõng nhẽo của tôi đã gây nên một tai nạn. Hôm đó, anh dắt tôi đi đến nhà một người bạn. Trên đường đi, tôi bống nhìn thấy một cây roi quả sai vô cùng. Những quả roi chín thành từng chùm trông thật thích mắt. Tôi dừng lại và chỉ lên những chùm quả đang lấp ló trong tán lá. Tôi muốn ăn roi. Anh định trèo lên hái cho tôi. Anh đứng ngước mắt lên và lắc đầu: "Cây cao quá, anh không trèo được. Thôi, đi cùng anh ra chợ, anh sẽ mua cho em". Tôi nhất quyết "Không, em thích ăn cả chùm cơ! Ở chợ không có roi giống thế này". Dù anh thuyết phục thế nào, tôi cũng không chịu. Anh càng dỗ, tôi càng bướng và tôi đã ngồi bệt xuống đất, nước mắt bắt đầu chảy dài, tay chân đạp loạn xạ. Tôi biết, anh nhất định sẽ hái cho tôi khi thấy tôi khóc. Và quả thật, tôi đã thắng. Anh kéo tôi đứng dậy, lau nước mắt và nói: "Em nín đi, anh sẽ hai cho em chùm quả đó". Anh dắt tôi đến cổng nhà bác có cây roi, gọi cửa và tôi thấy có một bác chạy ra, anh xin phép bác cho anh được hái một chùm roi. Bác đồng ý nhưng dặn anh tôi phải cẩn thận vì cành roi rất giòn. Anh trèo lên, trèo thật cao để hái được đùng chùm roi tôi thích. Nhưng khi đang hái thì anh trượt chân, ngã nhào từ trên cây xuống. Tôi thấy anh ngã thì chạy đến hỏi: "Anh có đau không?" anh gượng cười, nói: "Anh không sao đâu. Em cứ yên tâm". Nhưng không phải thế, anh bị gãy chân...

Bố về quê, biết anh bị gãy chân vì tôi. Bố đã mắng tôi nhưng anh lại nói với bố: "Tất cả là tại cháu, chú đừng mắng em kẻo nó sợ". Dù tôi có gây ra chuyện gì, anh cũng luôn che chở cho tôi. Anh là người anh tuyệt vời của tôi. Kỷ niệm đó mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thấy cay cay nơi sống mũi.

Bài làm của Hà Tuấn Bảo   - Lớp 5 A3  - Trường THCS Kiền Bái  - Thủy Nguyên  - Hải Phòng

_______________˜_&_™_______________

 

Tell about the memories of your childhood

The memories of childhood have their own kind of nostalgia. With the passage of time, one feels more attached to this childhood, the best period of a man’s life. A child has no worries, anxieties and no work. He is free from the dirty and filthy noises of the world. His motto of life remains: eat, drink and be merry. The charm of childhood cannot be forgotten. These memories have everlasting impression on one’s life.

When I recollect the days of my childhood, I feel very delighted over the pleasant period which I spent in my spirits. In my childhood I was carefree, having no worries at all. I used to wander like a deer in the open field and enjoyed the natural beauty in the gardens along with my other companions.

Certain incidents are still fresh in my mind. For instance, at the age of five, I got a severe attack of typhoid. In those days, medical science was not so advanced, so in the absence of a proper diagnosis, I was reduced to a skeleton. After taking medicine for a long period, I was cured. The doctor advised me to go to some hill-station. So my father took me to Da Lat. Due to this attack in my early age, I became very weak and I still had not been able to recover my health.

Another thing I still remember is my swimming accident. It was on a Sunday that I went with my friends for a picnic at Vung Tau beach. Some of us were expert swimmers but unfortunately I did not know much about swimming. My friends plunged into the sea in order to swim and persuaded me to do the same. Soon I was caught by the swift current in the water and was carried away. My scream of panic was heard by my friends who rescued me from drowning. I was really very grateful to them for saving my life.

It is this period of childhood which has been described by poets and writers. To recollect the past is to plunge ourselves in a state of nostalgia. Wordsworth, the immortal poet of England, and a great worshipper of nature, describes in his poems his childhood period, which, to him, was full of pleasant memories. I too miss those good old days which had flown by so quickly.

Nhấn vào đây để tải về :  >>Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood  

 >>Kể về một kỉ niệm tuổi ấu thơ - Tell about the memories of your childhood  

Write an essay About Failure in Your childhood
What is failure?
- Quite simply, failure happens when you cannot meet your objectives.
- Sometimes, we fail because we do not try hard enough.
- Other times, we fail to reach our intended objective despite our best efforts.
- Either way, we did not get what we wanted.
- Hopefully, failing is not the end of the story.
- It is our reaction to failure that makes a failure story worth telling.
- In that way, failure can be seen as our greatest teacher.

_____________________________Source:vantieuhoc.com___________________

Top