Biểu cảm về người thân” – Ngữ Văn lớp 7

 

 Biểu cảm về người thân” – Ngữ Văn lớp 7

ĐỀ BÀI: Biểu cảm về người thân.

Biểu cảm về người thân” – Ngữ Văn lớp 7
    Lập dàn ý cho đề bài ” Biểu cảm về người thân” – Ngữ Văn lớp 7



I.  Đối tượng:

    - Biểu cảm về một con người cụ thể: thầy, cô, ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em, bạn thân…
   -  Biểu cảm về một khía cạnh hay một phương diện ví dụ giọng nói, nụ cười,  bàn tay, khuôn mặt, mái tóc…
   -  Biểu cảm mang tính khái quát, cảm nghĩ vê thầy cô, những “người lái đò” đưa thế hệ trẻ “cập bến” tương lai, cảm nghĩ về người mẹ trong đời sống mỗi người, người bạn thân thay đổi cách nghĩ của mình, thay đổi cuocj đời của mình, in dãu ấn đạm nét trong đời mình…

II: Dàn ý cho Đề bài  Biểu cảm về người thân
1.  Mở bài
- Giới thiệu đối tượng biểu cảm (ai) và tình cảm chung với đối tượng ( yêu quý, tự hào, biết ơn..)
2.  Thân bài
- Biểu cảm cụ thể về người đó.
-  Biểu cảm về vẻ đẹp ngoại hình, tính tình, tài năng ( nét tiêu biểu) —> yêu, quý, khâm phục…
 -  Biểu cảm về đối tượng ở những kỉ niệm sâu sắc (hai, ba kỉ niệm) —> hiểu rõ hơn, yêu quý hơn, khâm phục…
  - Biểu cảm về vai trò của người đó đối với mình ( quan trọng thế nào, nếu có, nếu không…)
3. Kết bài.
Khẳng định lại tình cảm yêu quý của mình với đối tượng.

BÀI LÀM:

Đó là cậu bạn thân...

Đó  cậu bạn không thể nào quên...

Không thể quên hình bóng cậu ấy, cái dáng lóc chóc mải miết chạy theo quả bóng dưới chân, quả bóng cứ lăn và chân nó thì cứ chạy, chạy mãi, mãi đến ngày hôm nay trong tôi vẫn còn bóng dáng của thằng bé nghịch ngợm năm xưa. Và nhớ mãi, nhớ mái tóc xù cứ mỗi khi cậu ấy gãi gãi đầu thì nó rối lên như tổ quạ; nhớ cái kính cận dày cộp cứ mỗi khi tôi giật lấy rồi giấu biến nó đi thì cậu ấy chỉ còn cách bất lực mò mẫm; nhớ cả quả bóng bơm hơi căng phồng, ngày nào cũng đẫm mùi mồ hôi và bùn đất nhưng vẫn luôn được cậu ấy ôm trước ngực đầy thân thiết...

Đó là cậu bạn của yêu thương...

Cậu bạn luôn bên, những ngày vui, những ngày buồn... Cậu ấy như là người anh trai khi tồi còn nhỏ, anh trai học cùng lớp. Anh trai luôn chiều lòng đứa em gái nhõng nhẽo và nhút nhát như tôi. Khi tôi ốm, khi tôi lười học đòi nghỉ ở nhà đều có cậu ấy đến bên: chăm sóc, dỗ dành và dụ tôi đến lớp. Đến lớp để xem hội khỏe nhà trường sắp tổ chức, đến lớp để đọc mấy quyển truyện mà cậu “anh trai” hứa cho mượn... Lớn lên một chút, có cậu cùng học tập, cùng chơi đùa. Chính “vị bác sĩ tí hon” thân thiết ấy đã xoá bỏ vết sẹo năm xưa mà quả bóng của cậu để lại trên trán tôi - một nỗi sợ hãi, đáng ghét. Để tôi có đủ hào hứng đến sân bóng trường cổ vũ cho tiền đạo đội nhà, trong lòng tin rằng cậu bạn của mình sẽ xác lập một bàn thắng ngoạn mục. Để tôi có thể thức thâu đêm mà xem bóng đá như cậu ấy. Bởi vì cậu ấy là cậu bạn thân, cậu bạn lo lắng cho tôi, tiền đạo đã ghi bàn thủng lưới nỗi sợ hãi trong tôi - cậu bạn của yêu thương...

 

Đó là cậu bạn của hi vọng...

Cho dù chỉ là một hi vọng le lói. Cái ngày mà cậu ấy thôi không tham gia đội bóng: cậu ấy bận. Cái ngày mà cậu ấy thôi không tựa lưng nơi gốc me chờ đợi, tay ôm quả bóng trước ngực: ngày cậu ấy vội. Cái ngày mà bản nhạc chợt ngừng, câu chuyện sẽ chẳng bao giờ được kể tiếp nữa và quả bóng xẹp lép vì chưa được bơm hơi... Cậu ấy sẽ chẳng bao giờ trở lại? Cậu ấy biến mất từ từ trong bóng tối đang khuất dần của trái tim, chỉ còn hình bóng lại trở thành một hạt mầm được giấu kĩ trong lớp vỏ kín của tuổi thơ... Tưởng rằng đó là mãi mãi...

Nhưng ngày hôm nay khi kí ức chợt oà về thì hạt mầm năm xưa lại đang khẽ khàng tách vỏ rồi tí tách vươn lên. Cậu ấy đang quay lại! vẫn thế, chẳng hề thay đổi: cậu bạn thân có mái tóc xù, đeo kính cận, là một tiền đạo lấm lem bùn đất tay ôm quả bóng trước ngực đang chờ đợi tôi nơi gốc me phố cũ...

KHÁNH LINH

Lớp 7C1 - THCS Trần Phú - Hải Phòng

 

_____________________________Source:vantieuhoc.com___________________

Top