Đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai

Tôi là nhạc sĩ trong câu chuyện " Ông bụt đã đến" mà các bạn đã học đấy. Căn nhà tôi có mấy chậu hoa đặt trên bậc thềm. Bé Mai hàng xóm rất thích mấy chậu hoa đó.  Sáng qua, cô bé ve vuốt mãi những cánh hoa, thân hoa. Bỗng chỉ một chút sơ ý, cành hoa bị gãy. Mai sợ quá. Trống ngực đập  liên hồi. Cô bé lầm nhẩm cả chục lần xin lỗi. Nước mắt cô bé vẫn nhoà nước. Cô bé thì thầm: “Ông Bụt ơi, cứu con!".  Qua cánh cửa nhỏ, tôi nghe được lời cầu khẩn của bé Mai. Tôi không hề tức giận cô bé. Tôi biết cô bé chẳng hề cố ý. Lời cầu nguyện ấy đã  làm tôi xúc động.  Làm thế nào mình trở thành ông Bụt để giúp tâm hồn trong trắng kia nhỉ? Sáng hôm sau, tôi đã ra chợ tìm một chậu lan mới giống cây lan cũ ở nhà. Tôi đã  bí mật thay thế chúng cho nhau. Quả nhiên, ngay sáng đó, bé Mai nhìn thấy chậu lan rung rinh trước gió, thấy chậu lan không bị gãy nữa.  Vẫn là một nhành hoa tím biếc bung nở tuyệt đẹp! Bé Mai thốt lên: " Trời ơi, ông Bụt đã đến. Con cảm ơn ông Bụt! Ông Bụt đã cứu con! ". Cô bé vui sướng trước cành lan đã “lành lại”  cô bé sung sướng.  Còn tôi, ở sau cánh cửa cũng hạnh phúc chẳng kém gì cô bé. Bởi tôi đã đem niềm vui  nho nhỏ cho cô bé, giúp bé tin yêu vào cuộc sống.